Quán nhỏ bên sông

Trang chủ | Yes Vietnam | Gặp gỡ Việt Nam | Quán nhỏ bên sông

Một chiều tà ở miền Tây, như một thói quen, tôi dừng chân tại một quán cà phê nhỏ ven sông. Quán mộc mạc, chẳng có gì cầu kỳ: vài bộ bàn ghế nhựa bạc màu, một cái tủ gỗ cũ kỹ ám màu thời gian, và bóng cây nghiêng nghiêng soi xuống mặt nước lặng. Gió sông thổi mát rượi, mang theo hơi nước lẫn chút mùi khói bếp thoảng đâu đó, gợi cảm giác thân thương như trở về một góc quê xưa. Tôi ngồi xuống, gọi một ly cà phê, mắt lặng thả theo dòng sông yên bình.

Bà Năm, chủ quán, đã ngoài bảy mươi, nụ cười hiền, vừa thong thả đặt ly cà phê phin lên bàn, vừa thủ thỉ:
— Cậu đi du lịch hả? Quán tui mở mấy chục năm rồi nghen. Hồi đó ghe thuyền qua lại đông vui, ghé uống ly cà phê, nói vài câu chuyện đời, rồi đi. Giờ vắng hoe, tụi trẻ thích máy lạnh hết trơn. Tui bán cho vui, giữ cái thói quen xưa thôi.

Bà cười, mắt lấp lánh, chẳng chút tiếc nuối, như đã quen với cách thời gian lặng lẽ trôi. Những giọt cà phê đen óng nhỏ tí tách vào ly thủy tinh, chậm rãi như nhịp sống nơi đây. Phía xa, dưới cái nắng nhẹ vài chiếc ghe nhỏ lững lờ, mấy con chim trắng chao lượn trên mặt nước, và đám bèo cứ lập lờ theo dòng nước. Bức tranh quê ấy bình dị đến lạ, như thể thời gian cũng ngừng lại để người khách lạ như tôi có thể tận hưởng thêm một chút yên bình.

Bỗng nghe tiếng máy nổ lạch bạch từ xa. Một bác lớn tuổi, nón lá che nghiêng, lái chiếc ghe máy nhỏ lướt qua mặt sông lặng. Bác ngó vào quán, ánh mắt sáng lên, giọng trầm mà ấm như tiếng đàn cũ:
— Chị Năm, nay chị mạnh hông?
Bà Năm đặt ly cà phê xuống, cười tươi như gặp lại người bạn lâu năm:
— Tui mạnh hoài chớ anh Ba! Mấy bữa nay anh đi đâu mà biệt tăm vậy?
Ông cụ chống nhẹ mái chèo, ghe khựng lại bên bờ. Ông ngồi thẳng lưng, ánh mắt nhìn xa xăm, giọng thủ thỉ:
— Tui đi thăm tụi nhỏ trên thành phố. Tụi nó bận lắm, mà mình thì nhớ… Ở quê thì yên, nhưng lâu lâu cũng phải đi cho lòng nó vui.

Ông nói rồi gật đầu chào, ghe lướt đi. Chiếc ghe nhỏ trôi giữa ánh hoàng hôn, để lại sau lưng một khoảng lặng dịu dàng. Tôi nhìn theo, thấy bóng ông như một nét chấm mềm trong bức tranh quê – không cô đơn, mà là một phần của sự bình yên.

Chưa đầy một lát, một thằng nhóc chừng mười tuổi chạy ùa vô quán, tay xách mấy trái ổi tươi rói, miệng cười toe toét:
— Nội ơi, con vừa hái nè, ngọt lắm, nội ăn thử đi!
Bà Năm xoa đầu thằng bé, mặt rạng ngời :
— Cha mày, hái của ai đó, chưa ăn mà biết ngọt…

Thằng nhóc cười tít mắt, rồi chạy biến ra ngoài, nhanh như con thoi. Niềm vui trong trẻo ấy như một cơn gió mát thổi qua, làm không gian quán thêm phần sống động, và gợi lên hy vọng về thế hệ trẻ vẫn giữ gìn những nét đẹp giản dị của quê hương.

Tôi nhấp một ngụm cà phê, mắt lặng lẽ dõi theo dòng sông. Bên cạnh là nụ cười hiền của bà Năm, xa xa vang tiếng máy ghe, tiếng í ới gọi nhau, hòa với tiếng cười trong trẻo của đám trẻ… Tất cả như những mảnh ghép nhỏ, góp vào bức tranh miền Tây êm đềm, bình dị.

Khi đứng dậy rời quán, tôi ngoái lại. Bà Năm vẫn ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, dáng nhỏ nhắn lọt thỏm giữa bến sông mênh mang. Gió sông lồng lộng thổi, mặt nước loang loáng ánh vàng cuối ngày.
Tôi chợt nhận ra: điều quý giá nhất trong một hành trình không phải là nơi ta đến, mà chính là những khoảnh khắc giản dị đời thường — khi ta dừng lại, lắng nghe, và thấy mình hiện diện.

Vị đắng cà phê còn ấm trên môi, nhưng trong lòng tôi lại ngọt ngào, ấm áp đến lạ… Như thể miền sông nước này, với những con người và câu chuyện mộc mạc, vẫn luôn chờ ở đó… để kể cho những ai biết chậm lại và lắng nghe.

Cảm ơn bạn đã cùng tôi dừng lại và gặp gỡ những điều giản dị bên đường trên hành trình của Yes Vietnam.

Bạn nghĩ thế nào?

Theo dõi
Thông báo khi
guest
0 Chia sẻ
Mới nhất
Cũ nhất Bình chọn nhiều
Inline Feedbacks
View all comments