Vẫn góc phố, nhưng đã khác…
Vẫn góc phố, nhưng đã khác… Vẫn góc phố ấy, nhưng nhiều điều đã đổi thay. Không còn chiếc bàn quen, không còn vị cà phê ngày xưa… Chỉ còn cơn mưa — rơi xuống…
Vẫn góc phố, nhưng đã khác… Vẫn góc phố ấy, nhưng nhiều điều đã đổi thay. Không còn chiếc bàn quen, không còn vị cà phê ngày xưa… Chỉ còn cơn mưa — rơi xuống…
Thêm một ngày nữa trôi qua. Hôm nay bạn thế nào? Có đang hòa mình trong dòng người về với nơi bạn gọi là “Nhà”…
Một chiều mưa phố thị. Mình ngồi bên ly cà phê phin trong quán cóc nhỏ, nhìn dòng người vội vã lướt qua từng con phố. Mưa rơi lặng lẽ, vài người không dừng bước, len lõi trên vỉa hè; trên đường, những chiếc xe vẫn vội, cắt ngang cơn mưa.