
Sài Gòn, ly cà phê chiều mưa
Một chiều mưa phố thị.
Mình ngồi bên ly cà phê phin trong quán cóc nhỏ, nhìn dòng người vội vã lướt qua từng con phố. Mưa rơi lặng lẽ, vài người không dừng bước, len lõi trên vỉa hè; trên đường, những chiếc xe vẫn vội, cắt ngang cơn mưa. Từng bước chân, từng dáng người như những thước phim chậm — và mình chỉ ngồi đó, bên lề, lặng quan sát.
Hơi cà phê nồng ấm lan nhẹ, hòa cùng không khí lành lạnh, đủ để kéo ký ức về những con phố sương núi xa xăm — nơi mọi thứ đều chậm, đều tĩnh. Phố núi ngày ấy cũng có một người ngồi bên ly cà phê… nhưng rất khác…
Mình nhớ…
Nhớ những chuyến đi không có lịch trình, những buổi sáng không cần vội, chỉ cần ngồi, nhìn sương tan dần trên mặt phố, và để lòng mình lặng xuống như mặt hồ chưa gợn.
Giữa nhịp hối hả của thành phố, mình thấy bình yên trong khoảnh khắc tạm dừng này.
Còn bạn, giữa dòng người ngoài kia — đang vội vã hay cũng dừng lại, chậm nhịp, như mình trong quán nhỏ này?
- 4:40 chiều
- Tháng 8 25, 2025
- Kenny
Life is short
and the world is wide
– Simon Raven –
Trong guồng quay hối hả của nhịp sống, ta như chuyến tàu lao về phía trước mà không biết mình đã lỡ mất điều gì

Bạn nghĩ thế nào?
Có thể bạn thích